Table of Contents

Căn số – là điều may mắn, hay đáng sợ?
Có lẽ bất kỳ ai trong chúng ta, dù tin hay không tin chuyện tâm linh, cũng từng một lần nghe nhắc đến hai chữ này.

Đó thường là những câu nói truyền miệng trong dân gian, nghe như một lời giải thích đầy bí ẩn cho những sự việc khó lý giải trong đời:
– Một người cứ ốm đau mãi mà không khỏi…
– Một đứa trẻ hay mơ thấy những giấc mơ lạ lùng…
– Một thanh niên bỗng dưng thay đổi tính tình một trăm tám mươi độ…
Và rồi, người ta lại bảo: “Nó có căn số rồi, số đã định từ kiếp trước, hay là dấu ấn mà bề trên đặt để.”

Nhưng rốt cuộc, căn số là phước lành may mắn, hay là một nỗi ám ảnh đáng sợ?

Thuở bé, Tư cũng từng gặp nhiều chuyện khó giải thích.
Những buổi trưa hè, nằm ngủ mà lại mơ thấy mình đi tới một ngôi đền cổ kính, khói hương nghi ngút. Đặc biệt, cứ nghe văng vẳng bên tai có ai đang thì thầm gọi tên mình.

Đôi khi đang chơi ngoài ngõ với chúng bạn, Tư bỗng thấy bóng dáng thấp thoáng bên kia đường, giữa trưa nắng chang chang – nhưng chẳng ai khác nhìn thấy cả.

Có lần, Tư lỡ kể với mẹ. Mẹ nhìn tôi chột dạ, rồi bảo:
– “Đừng có nói mấy chuyện linh tinh, người ta lại tưởng bị điên. Cứ sống như người bình thường thôi: đi học, đi làm, lập gia đình, nuôi con. Đừng có dính vào cái trò căn đồng số lính, vừa khổ mình vừa khổ cả nhà.”

Nghe vậy, Tư lặng người. Thì ra trong mắt nhiều người, căn số là thứ đáng sợ, chẳng mang lại gì tốt đẹp, thậm chí còn làm khổ cả gia đình.

Quả thực, trong xóm Tư cũng có người mang căn phần. Người thì ốm đau triền miên, lúc lại la hét như người điên. Sau phải ra trình đồng mở phủ mới tạm yên ổn. Nhưng cũng có người đi hầu rồi thì lại lâm cảnh nợ nần, nhà cửa túng thiếu.

Thế nên, với nhiều người, căn số giống như một cái bóng đen bao trùm cả cuộc đời.

Nhưng Tư cũng chứng kiến một hướng khác.

Ở quê Tư có bà đồng, từ ngày mở phủ thì được cả vùng kính trọng. Bà là “tay hầu giỏi”, dịp lễ rước nào cũng có mặt. Người ta tin bà truyền đạt được lời bề trên. Gia đình bà nhờ thế mà sung túc, con cháu cũng hưởng lộc.
Bản thân bà thì ít bệnh tật, tinh thần nhẹ nhàng. Bà hay nói:
– “Không có căn thì thôi, đã có căn là cái phúc. Được thánh chọn thì phải theo.”

Với bà, căn số chính là ân phúc.

Hay như chị đồng nghiệp của Tư. Chị cũng hay mơ thấy chùa chiền, thấy bóng dáng Quan Âm Bồ Tát. Người nhà thì lo lắng, can ngăn. Nhưng thay vì đi tìm thầy mở phủ, chị chọn tự tu tập: ăn chay, niệm Phật, hành thiện.

Theo thời gian, những giấc mơ ấy không còn là nỗi sợ, mà trở thành nguồn năng lượng bình an. Chị thấy mình được chở che, có niềm tin để vượt qua khó khăn. Với chị, căn số không phải là cái đáng sợ, mà là cơ hội để quay về với chính mình.

Nhìn rộng ra, căn số phản ánh tâm lý con người trước những điều không lý giải được. Khi gặp tai ương, bệnh tật, ta thường đi tìm một nguyên nhân siêu hình để giải thích.

Với góc nhìn Phật pháp, số phận không bất biến. Căn số chỉ là khởi điểm. Cái kết vẫn nằm ở cách ta hành xử. Người biết tu tâm, dưỡng tánh, tích đức, thì nhân quả sẽ chuyển biến theo hướng tốt đẹp hơn.

Nhìn lại câu chuyện của chính mình, Tư nghĩ:
Những gì ngày xưa mình thấy chưa chắc đã là “căn số”. Nhưng nhờ đó mà Tư có cái nhìn rộng mở hơn về thế giới. Nếu hồi ấy Tư đi theo con đường hầu thánh, chưa chắc đã an yên. Nhưng nếu Tư chối bỏ hoàn toàn, coi đó là mê tín, thì biết đâu một phần tâm linh trong Tư cũng lụi tàn.

Giờ đây, Tư chọn cách dung hòa: thắp nén nhang, hướng về tổ tiên, giữ niềm tin vào điều thiện. Nếu có căn số, thì coi đó như một lời nhắc nhở về cội nguồn.

Rốt cuộc, căn số là ân phúc hay gánh nặng không nằm ở bản thân căn số, mà ở cách ta đối diện với nó.
Nó có thể là món quà, cũng có thể là xiềng xích.

Tư vẫn nhớ lời một vị sư già từng nói:
“Có căn là cái duyên. Mà không hiểu căn thì thành cái nợ.”

Quả đúng vậy. Nếu coi đó là ân phúc, ta sẽ sống với nó như một nguồn động lực, một lời nhắc để giữ tâm sáng.
Ngược lại, nó lại thành gánh nặng, khiến ta sống trong âu lo, phiền muộn và khổ đau.


Categorized in:

Tâm Sự Của Tư,