Đêm cuối năm thật ra không cần quá ồn ào.
Chỉ cần một nồi nước nhỏ,
một mùi hương nhẹ,
và một quyết định sáng lòng.
Người ta hay nói đến “xả xui”.
Nhưng xui rủi có phải là một vật thể hữu hình bám víu trên người không?
Không.
Xui rủi phần lớn là hệ quả của các sự lựa chọn, của tâm trạng, của xảm xúc, và của những chuỗi hành động lặp đi lặp lại trong vô thức. Nghi lễ cuối năm thực chất là một cách tự đánh dấu với bản tâm rằng: “Ta dừng lại ở đây.”
Nước chảy từ trên xuống là biểu tượng của sự thanh lọc.
Không phải là dòng nước làm sạch vận hạn.
Mà là tâm thức quyết định buông xả.
Thứ cần rửa đi không phải là vận hạn.
Mà là thói quen cũ.
Là cách phản ứng cũ.
là những cảm xúc tiêu cực xuất hiện như một thói quen xấu.
Là những điều ta biết là sai nhưng vẫn lặp lại.
Vỏ bưởi thơm dịu, như nhắc ta nhớ rằng tâm mình từng rất trong trẻo.
Tỏi nồng và gắt, như nhắc nhở bản thân phải mạnh mẽ trước điều xấu.
Sả thẳng và sắc, như mở đường cho dòng khí mới đi qua.
Trai 7 cành – Gái 9 cành.
Không phải để làm phép.
Mà để đủ đầy.
Âm – dương.
Cứng – mềm.
Tỉnh – lặng.
Một nghi thức nhỏ. Một quyết định lớn.
Cách làm đơn giản:
– Đun nước cùng vỏ bưởi, tỏi đập dập, sả (7 hoặc 9 cành tùy giới tính).
– Sau giao thừa, đặt nồi nước trước bàn thờ, khấn ngắn gọn.
– Xối từ đỉnh đầu xuống, để nước chảy tự nhiên.
“Rửa thân một lần là sạch bụi.
Rửa tâm một lần là sạch năm.”
Vì nếu năm cũ ta đã thấy mình sai, mà ta vẫn giữ cách sống cũ, Thì nước thơm cũng không cứu được.
Bên cạnh đó, câu khấn nguyện cũng khá đơn giản:
“Hôm nay chuyển năm mới.
Điều xấu theo nước mà đi.
Điều lành ở lại cùng ta.
Tâm sáng – trí vững – nhà yên.”
Chúng ta đừng biến nghi lễ thành mê tín, mà hãy biến đây thành lời cam kết. Cam kết cho chính bản thân chúng ta.
Ta không sợ vận hạn. Ta chỉ sợ mình không chịu thay đổi.
Đêm giao thừa. nước lành chảy từ đầu xuống.
Sáng mồng Một, hành vi phải khác.
Đó mới là xả xui thật sự.
Comments