Table of Contents

Một cây cột cao tầm 1 mét, phía trên đặt một miếng ván gỗ hoặc tấm gạch hình vuông, thêm một chiếc lư hương, một bình bông nhỏ và vài chun nước. Chỉ đơn sơ như vậy thôi cũng đã tạo nên một góc tâm linh rất đỗi thân quen của người dân Nam Bộ. Giản dị và mộc mạc như chính tính cách của người đất phương Nam, tuy nhiên phía sau hình thức đơn sơ ấy lại chứa đựng những quan niệm về âm – dương và nhân sinh.

Bàn thờ hình vuông tượng trưng cho Đất – thuộc âm; lư hương hình tròn tượng trưng cho Trời – thuộc dương. Sự kết hợp giữa vuông và tròn gợi lên sự hòa hợp giữa trời và đất, giữa âm và dương, đồng thời gửi gắm mong ước về một cuộc sống ấm no, yên ổn và thuận hòa.

Ký ức tuổi thơ của tôi về bàn thờ Ông Thiên thường gắn liền với hình ảnh bà nội trong bộ bà ba đơn sơ. Trên bàn thờ khi ấy thường có một bình bông trang đỏ tươi, một ngọn đèn dầu nhỏ, ba chun nước mà đến hiện giờ gia đình tôi vẫn dùng nước mưa để cúng, cùng với một trái dừa.

Nhưng khi đó, tôi vẫn chưa thật sự hiểu và biết nhiều về bàn thờ Thiên. Phải đến khi đã ngoài 30 tuổi, nhờ một nhân duyên với người cô có tuổi hàng xóm cạnh nhà, tôi mới bắt đầu hiểu rõ hơn phần nào ý nghĩa của bàn thờ này trong đời sống hằng ngày cũng như tâm linh.

Trong một lần trò chuyện giữa cô và người em trai từ Bến Lức lên thăm, chú có tâm sự rằng người con trai lớn của mình đang gặp khá nhiều khó khăn và trục trặc trong công việc làm ăn. Sau khi nghe xong, cô có đưa ra một lời khuyên mang đôi chút màu sắc tâm linh: bảo người con ấy hãy thành tâm khấn nguyện trong 3 đêm liên tiếp tại bàn thờ Thiên ở nhà, với lễ vật là 1 trái dừa và 1 cặp đèn cầy đỏ. Và rồi sự linh ứng đã xuất hiện.

Khoảng gần 3 tháng sau, chú lên báo tin mừng rằng công việc kinh doanh của người con đã bắt đầu có những chuyển biến tích cực và thuận lợi hơn. Lời vái trước bàn thờ Thiên mà tôi cũng có nhân duyên được nghe và chỉ như sau:

“Cầu khẩn và nguyện xin 9 phương Trời, 10 phương Phật – Hoàng Thiên, Hậu Thổ – Phật Tổ, Phật Thầy – Chư Vị 5 Ông, Chư Thần, Chư Thánh, Chư Thiên, Tuần Du Đông Tây Nam Bắc…”

Tôi xin chia sẻ lại một chút hiểu biết đến những ai có duyên đọc qua bài viết này.Dĩ nhiên, lời khấn nguyện ở mỗi nơi có thể khác nhau đôi phần do ảnh hưởng của văn hóa vùng miền, nhưng tôi nghĩ đại ý thì vẫn khá tương đồng.

Bản thân tôi khi suy ngẫm về lời khấn này cũng cảm thấy nó khá bao quát, như một cách người dân gửi lời nguyện cầu đến các bậc bề trên mà mình vẫn luôn thành kính hướng về.

Nhìn bàn thờ Ông Thiên thì thấy thật dung dị, nhưng cộng với lòng thành và đôi chút nhân duyên, biết đâu phép màu lại xuất hiện từ chính nơi ấy. Thuở còn cắp sách đến trường, tôi chưa từng cảm nhận hết được câu ca dao: “Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời, Cầu cho cha mẹ sống đời với con…” Nhưng sau câu chuyện bên trên, tôi mới bắt đầu hiểu hơn phần nào ý nghĩa của câu ca dao ấy.

Có lẽ đôi khi, điều người ta gửi gắm trước bàn thờ Trời không phải là những mong cầu quá lớn lao. Mà đôi khi chỉ là mong cho cha mẹ bình an, gia đình thuận hòa, công việc bớt phần trắc trở, và những người mình thương được sống một đời yên ổn. Một bàn thờ rất giản dị , nhưng phía trên nó là cả bầu trời.

Categorized in:

Phong tục thờ cúng,

Tagged in:

,